HOA
PHƯỢNG – một hình ảnh từ rất lâu rồi đã đi vào tiềm thức của tôi, cũng như bao
thế hệ học trò. Nhưng đó dường như đúng là một “tiềm thức”, chỉ bởi giờ đây
trên đường phố Hà Nội liệu còn bao nhiêu cây phượng – loài cây báo hiệu cho
chúng ta mùa hè đến, mùa chia li. À!Có khi nào, loài cây ấy đặc trưng cho sự
chia li nên nó không còn nhiều nữa!!!!?
Tuổi
học trò cắp sách đến trường của tôi gắn với tiếng ve kêu trên hàng cây phượng đỏ
chói. Mà cây phượng rất chi là “đa di năng” nhé!!! Không biết có bị coi là “man
di mọi dợ” hay không, nhưng tôi sử dụng mọi chi tiết trên cây phượng vào nhiều
thứ. Chẳng hạn như, hoa phượng dùng để ghép thành con bướm nè (thời học sinh, đứa
nào chẳng có một cuốn sổ viết lời bài hát chi tiết, rồi cuối mỗi bài hát đó lại
là một con bướm bằng hoa phượng ép khô); rồi cả quả phượng nữa nha, mấy đứa con
trai cứ gọi là thể hiện sự ga lăng bằng cách trèo lên cây hái quả phượng xuống
để lũ con gái ăn (hì hì – hơi dại tí)!!!còn mấy anh con trai bớt ga lăng một tí
thì dùng luôn quả phượng khô làm kiếm miễn phí!Hài!!!!!; Lá phượng thì làm gì ấy
nhỉ??? À!hồi đó có 1 cái thú vui hơi tao nhã là dùng lá phượng tuốt hết phần lá
rải xuống sân trường, còn phần khung thì làm rổ, vợt (mà nói thật rổ vợt ấy chả
biết có phát huy được công dụng hay không mà đứa nào cũng thi nhau làm)!!!! Với
thân cây phượng thì không biết như thế này có được gọi là có công hiệu hay
không, bởi thân cây phượng dùng để mỗi khi tôi xấu hổ, ngại ngùng thì lại nấp
vào cây phượng, núp dưới tán cây để chia sẻ nỗi niềm, có khi còn được các bạn
nam sử dụng làm chỗ ẩn náu hù bạn nữ!
Ầy!Mỗi
thế thôi mà tôi đã có một loạt ký ức ùa về rồi!!!!!Một thời tuổi thơ trong
sáng, tuổi học trò mộng mơ, một thời ta muốn đi về!!!!!!!!!







0 nhận xét:
Đăng nhận xét